vuhoang19979 | 04 Nov, 2011, 07:41 |
Chung | (162 Reads)
(Mạn phép với SỸ LIÊM đem bài viết về trang VNWEBLOGS bạn bè đọc)
Hôm nay tôi xin mạn phép nói về một người. Một người phụ nữ của đất Hà Thành, đó chính là chị Chử Thu Hằng ( Người Bình Thường)….Ban đầu trong Blogtiengviet chị lấy bút danh Người Bình Thường…Sau này chị đổi sang tên thật của mình, tôi thấy chị hết bình thường…Chị trở về chị Hằng của Chử Thu Hà Nội chứ không phải của chú Cuội trên cung trăng…Theo tôi, thơ chị cũng thuộc hàng cao thủ đại nội….chẳng cần biển, chẳng cần trời, chẳng cần mưa, chẳng cần gió để đổi lấy một ca từ dư thừa, rổng tuếch mà mới đây ở cái entry “ Xin Giúp Đở “ bên nhà chị đăng đàn cầu cứu bạn hữu quanh mình “đèn trời soi xét” những đứa con tinh thần của mình….
Ban đầu đọc cái tựa bài “ Xin Giúp Đở “ , tôi cứ ngỡ rằng chắc có chuyện gì ở ngoài miền Trung lũ lụt…Tôi mon men sang nhà chị để xem coi có gì giúp được thì giúp cho bà con miền Trung như năm ngoái chúng ta cùng làm với Blogtiengviet….Đứng ngoài cửa nhà chị hớn hở bao nhiêu thì khi vô nhà chị, tôi hồn phi phách tán, rụng rời tay chân….Thì ra không ai lũ lụt mà hồn thơ của chị bị lũ cuốn vào cái vòng xoáy chữ nghĩa ưu khuyết do chính chị sáng tác nhưng chị lại nhìn không ra….Tôi hồ nghi đặt câu hỏi rằng chị muốn “trình làng” cho mọi người biết những áng thơ vượt thời gian của mình hay chị muốn mọi người lấy khuyết trám ưu, lấy ưu trám khuyết ?
Tôi thiết nghĩ một người đã dám cầm bút chọn cho mình con đường chữ nghĩa văn chương thì chẳng cần ai phải chấm điểm hoặc sửa bài của mình…Người làm văn chương phải có khí phách, lòng cao ngạo… mới đạt được cái tận cùng của chữ nghĩa, cái hừng hực của thi ca….Chị Chử Thu Hằng, không lẽ chị lại thiếu tự tin đến đổi phải cần đến người “dọn vườn” thi ca cho mình? Tôi không tin, mục đích của chị là gì tôi cũng không cần tìm hiểu, nhưng tôi bực, tôi bực vì tôi đang đứng trên hành lang chữ nghĩa thấy một người chuyên dùng chữ nghĩa đả phá đi cái dung mạo của chữ nghĩa kế thừa….
Sự thật mà nói, một người đã mang cái nghiệp cầm bút, không bao giờ chấp nhận cho ai sửa bài của mình dù chỉ một chữ….Nhất là thi ca, giống như một người phụ nữ có nhan sắc hoàn hảo thì không còn là đẹp nữa mà là một con búp bê…Một người đẹp, theo tôi, phải có một chút khiếm khuyết trên gương mặt thì đó chính là cái duyên và là điểm nhấn của gương mặt ấy…..Thi ca cũng thế, phải có cái dở vô cớ trong cái hay vô tình ….Nói chung điểm nhấn của thơ chính là cái tuôn trào xúc cảm từ trong tiềm thức của cái duyên bất tận, bất toàn của thi ca…
Chị Hằng với tôi cùng là chị em bạn trong Blogtiengviet, chị và tôi chưa bao giờ mích lòng nhau….Tôi coi chị như một người chị văn chương…Không biết chị có giận tôi vì bài viết này không ? Chị giận tôi chịu . Còn tôi, tôi không thích một người viết văn, làm thơ đem những đứa con tinh thần của mình cho mọi người nhặt rác, nhặt sạn….
Nếu cái TÔI không đủ lớn thì không nên đi vào nghiệp văn chương, thi ca…
Viết văn, làm thơ mà khiêm nhường chỉ là những kẻ ăn mày chữ nghĩa…
Tôi bức xúc vì chị đã làm như thế…với nàng thơ vốn dĩ đã gắn bó cùng chị bao năm tháng để chị trãi lòng mình…
Riêng tôi, trong Blogtiengviet hiện tại tôi thích thơ của một người, một người có thể có rất nhiều người ghét, đó chính là Phạm Bình Thường…..Cô ta dám ngồi trên dương vật làm thơ, chui vào cửa mình tìm chữ…đó chính là sự táo bạo của người cầm bút….Cô sẵn sàng phá đi cái đạo đức vốn dĩ giả tạo từ lòng dâm tà phủ kín sự dâm dục thèm thuồng của nhiều người miệng thì la oai oái nhưng hai tay thì thủ dâm bằng chữ nghĩa vô hình !. Phạm Bình Thường chính là tố chất của người cầm bút !
Một Phạm Bình Thường và một Người Bình Thường có chăng khác nhau ở chổ Người và Phạm ?….Một bên rất Người không dám “phạm”, một bên rất Phạm và rõ ràng dám “phạm” tới cái mà không ai dám “phạm “ !!!!
Cuối cùng tôi cũng nhân đây nhắn gởi với những người làm thơ lục bát : Làm ơn đừng dùng chữ “ CHÙM “…Hồi đó tới giờ tôi chỉ nghe chùm nho, chùm lông, chùm khế ngọt….Chứ tôi chưa bao giờ thấy có chùm thơ lục bát….Thơ Lục Bát thuộc dòng thơ thấy dễ nhưng rất khó làm và nó thuộc hàng quốc hồn quốc túy….Thay vì chữ chùm…ta có thể viết những bài thơ lục bát hoặc những vần thơ lục bát….Chữ chùm thơ nghe nó vô duyên và mất hứng….Thử nghĩ chùm nho, ta nói là bài nho hoặc vần nho…bài lông, vần lông…được chăng ?
Nói chung, nếu đã theo nghiệp thơ, dù dưới bất cứ lý do gì, chúng ta nên đứng trên thân phận của người thi sĩ. Còn muốn làm thợ thơ thì xin lỗi…CHÙM BÓ TAY !
Sĩ Liêm